• eMagazine
  • ID.14
  • ShowLive

MC nổi tiếng lên truyền hình nói thẳng: "Kiếp sau, tôi không muốn có cha mẹ", nghe cô kể lại tuổi thơ mà thương cảm!

Theo Phụ Nữ Mới
Chia sẻ

Đôi khi, sẽ phải mất cả cuộc đời để chữa lành những vết thương bắt đầu từ chính nơi lẽ ra phải bình yên nhất.

Nghê Bình sinh năm 1959, là người dẫn chương trình, diễn viên nổi tiếng Trung Quốc. Xinh đẹp, tài năng nhưng Nghê Bình lại có đường tình duyên lận đận khi trải qua ba lần kết hôn. Trong đó, chuyện tình tay ba giữa Nghê Bình, đạo diễn Trần Khải Ca và diễn viên Trần Hồng nhiều năm qua vẫn được giới truyền thông nhắc đến.

Ít ai biết, tuổi thơ của nữ nghệ sĩ này cũng đầy sóng gió. Từng có lần, trong 1 chương trình truyền hình, Nghê Bình khiến cả trường quay lặng đi khi được người dẫn chương trình Lý Tịnh hỏi: "Nếu có kiếp sau, chị muốn sống một cuộc đời như thế nào?". Sau vài giây im lặng, bà chậm rãi đáp: "Nếu có kiếp sau, tôi không muốn có cha mẹ, cũng không muốn có con cái, không muốn có gia đình, chỉ muốn được sống một mình".

Câu trả lời gây chấn động bởi Nghê Bình không chỉ là gương mặt dẫn chương trình quốc dân, từng 13 lần liên tiếp dẫn chương trình Gala mừng Xuân của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV), mà còn được xem là biểu tượng của hình ảnh người phụ nữ đôn hậu, truyền cảm hứng.

Phía sau phát ngôn tưởng như lạnh lùng ấy là một tuổi thơ đầy những khoảng trống.

Tuổi thơ thiếu vắng tình thương của cha mẹ

Nghê Bình sinh năm 1959 tại thành phố Uy Hải, tỉnh Sơn Đông. Khi bà mới 2 tuổi, cha mẹ ly hôn. Mẹ một mình nuôi hai con, vì quá bận rộn nên gửi con gái vào trường mẫu giáo nội trú. Sau đó, bà ngoại đón Nghê Bình về quê chăm sóc vài năm, đến khi 6 tuổi mới được đưa trở lại sống cùng mẹ. Mẹ bà làm kế toán tại một nhà máy lớn, công việc bận rộn và cũng dành nhiều sự ưu ái hơn cho con trai.

Trong ký ức của Nghê Bình, mỗi ngày gia đình chỉ có một quả trứng và luôn dành cho anh. Sữa cũng để anh uống trước, phần còn sót lại mẹ mới thêm nước rồi đưa cho bà. Anh được ăn những quả táo ngon, còn bà chỉ có những quả đã dập; anh có trứng rán, còn bà chỉ ăn rau luộc trong chiếc chảo còn dính chút mỡ.

Nghê Bình

Sau này, Nghê Bình từng thẳng thắn chia sẻ: "Tôi gần như không có tình cảm với mẹ. Trong mắt mẹ, tôi chẳng có điểm gì tốt. Tan học xong, tôi cũng không muốn về nhà".

Mối quan hệ với cha cũng không khá hơn. Sau khi cha mẹ ly hôn, bà đổi từ họ của cha là Lưu sang họ của mẹ là Nghê, không phải để lấy lòng mẹ mà vì giận cha. Cho đến khi cha qua đời, bà chưa từng gọi ông một tiếng "bố".

Năm 17 tuổi, khi đứng trước kỳ thi đại học, các thầy cô khuyên bà chờ thêm để đăng ký Học viện Hý kịch Trung ương hoặc Học viện Điện ảnh Bắc Kinh - hai ngôi trường danh giá hơn. Nhưng Nghê Bình từ chối. Điều duy nhất bà nghĩ khi ấy là phải nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà đã khiến mình ngột ngạt suốt thời thơ ấu.

Khi gia đình trở thành nơi đứa trẻ chỉ muốn trốn chạy

Không phải mọi tuổi thơ đều được chữa lành bằng thời gian. Với nhiều người, những tổn thương từ gia đình vẫn âm thầm theo họ đến tuổi trưởng thành.

Khi cha mẹ thường xuyên thiên vị, phủ nhận cảm xúc của con hoặc dùng sự so sánh làm cách giáo dục, đứa trẻ rất dễ hình thành niềm tin rằng bản thân "không đủ tốt". Cảm giác ấy có thể kéo dài nhiều năm, ảnh hưởng đến lòng tự trọng, khả năng xây dựng các mối quan hệ và cả cách họ nuôi dạy con sau này.

Nhiều nghiên cứu tâm lý cũng chỉ ra rằng, những trải nghiệm bất lợi trong thời thơ ấu, như bị bỏ bê về mặt cảm xúc, thường xuyên bị chê bai hoặc lớn lên trong môi trường thiếu an toàn, có liên quan đến nguy cơ cao hơn về lo âu, trầm cảm, khó tin tưởng người khác và luôn cảm thấy mình phải cố gắng để được công nhận.

Điều đáng buồn là không ít bậc cha mẹ lại vô tình gây ra những tổn thương ấy mà không nhận ra. Họ cho rằng con còn nhỏ sẽ nhanh quên, hoặc nghĩ rằng chỉ cần lo cho con ăn học là đủ. Nhưng với trẻ em, cách cha mẹ đối xử với mình mỗi ngày chính là tấm gương đầu tiên để các em học cách nhìn nhận giá trị của bản thân.

Câu chuyện của Nghê Bình cũng là lời nhắc nhở rằng, một đứa trẻ không nhất thiết cần cha mẹ hoàn hảo. Điều các em cần là được yêu thương công bằng, được lắng nghe và được cảm nhận rằng mình luôn có một chỗ đứng an toàn trong gia đình. Bởi khi ngôi nhà không còn là nơi để trở về, đứa trẻ sẽ dành cả tuổi trẻ để tìm cách rời đi. Và đôi khi, sẽ phải mất cả cuộc đời để chữa lành những vết thương bắt đầu từ chính nơi lẽ ra phải bình yên nhất.

TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày