Bữa cơm ra mắt gây tranh cãi MXH: Vì không rửa bát nên cô gái bị phản đối chuyện cưới xin
Liệu một bữa cơm có đủ để quyết định giá trị của một con người?
- Mẹ chồng ăn cơm cùng con dâu hút triệu view, dân tình chỉ nhìn thôi cũng sôi sục
- Cô gái bị chồng tương lai trách mắng vì bận họp không về nấu cơm cho bố mẹ anh ta: Thế này mà cũng phải hỏi sao?
- Lương 9 triệu ở phố, vẫn bị mẹ bạn trai nhờ cho em gái ở free vì “về quê được mổ gà đãi ”: Từ chối thì bị chê ích kỷ!
Những ngày gần đây, mạng xã hội xôn xao trước câu chuyện của một cô gái bị gia đình bạn trai phản đối chuyện cưới xin chỉ sau lần đầu tiên về quê ra mắt.
Theo chia sẻ của người trong cuộc, cô và bạn trai đã yêu nhau gần 3 năm. Trong lần đầu theo anh về quê ngoài Bắc gặp gia đình, cô có xuống bếp nhưng không dám phụ nấu vì khác biệt khẩu vị vùng miền, sợ mình làm không đúng ý mọi người. Sau bữa cơm, cô cũng định rửa bát nhưng bệnh viêm da cơ địa tái phát. Việc tiếp xúc với nước và xà phòng khiến tay cô nứt nẻ, chảy máu nên phải dừng lại. Dù người bạn trai đã đứng ra giải thích tình trạng sức khỏe của bạn gái, bố mẹ anh vẫn cho rằng cô "không biết ý", không biết phụ giúp việc nhà và thẳng thắn phản đối chuyện cưới xin.
Câu chuyện nhanh chóng tạo ra nhiều luồng tranh luận. Có người cho rằng gia đình bạn trai quá khắt khe khi chỉ vì một bữa cơm mà đánh giá cả một con người. Ngược lại, cũng có ý kiến cho rằng lần đầu ra mắt vốn là dịp để thể hiện sự tinh ý, chủ động và phép tắc nên việc xuống bếp phụ giúp là điều rất bình thường. Theo tôi, điều đáng để bàn nhất lại không nằm ở chuyện cô gái có rửa bát hay không, mà nằm ở câu hỏi: Liệu một bữa cơm có đủ để quyết định giá trị của một con người?
Ngày đầu ra mắt, nhiều cô gái không đi ăn cơm, họ đi... dự một kỳ thi
Có một thực tế mà rất nhiều người từng trải đều hiểu. Trong không ít gia đình Á Đông, buổi ra mắt chưa bao giờ chỉ là một bữa cơm. Nó giống như một "kỳ sát hạch" không có đề cương. Cô gái vừa bước chân vào nhà đã vô thức quan sát xem nên chào ai trước, ngồi đâu, nói gì, xuống bếp lúc nào. Nếu chủ động quá, người ta bảo làm màu. Nếu ngồi yên một chút, người ta bảo không biết ý. Nếu xắn tay vào nấu, lỡ làm không hợp khẩu vị lại bị đánh giá vụng về. Còn nếu không dám làm vì sợ sai, rất có thể sẽ bị kết luận là lười biếng.
Áp lực lớn nhất của nhiều cô gái trong ngày đầu ra mắt không phải là nấu một mâm cơm, mà là cảm giác mình đang làm bài thi nhưng không hề biết tiêu chí chấm điểm nằm ở đâu. Chỉ một hành động rất nhỏ cũng có thể trở thành căn cứ để người khác hình thành ấn tượng về cả con người mình. Trong câu chuyện này, cô gái không ngồi chơi. Cô có xuống bếp nhưng không dám nấu vì khác biệt vùng miền. Cô cũng định rửa bát nhưng bệnh da liễu khiến việc tiếp xúc với nước và chất tẩy rửa trở nên vô cùng đau đớn. Đó có thể chưa phải cách xử lý hoàn hảo, nhưng cũng chưa đủ để kết luận cô ấy sẽ là một người con dâu không biết điều.
Một chồng bát rửa trong 15 phút không nói lên một cuộc hôn nhân kéo dài vài chục năm
Nếu đặt mình vào vị trí của bố mẹ bạn trai, tôi cũng phần nào hiểu được suy nghĩ của những người thuộc thế hệ trước. Họ lớn lên trong quan niệm muốn biết một cô gái có đảm đang hay không thì hãy nhìn cách cô ấy vào bếp. Đó là thước đo mà họ được dạy từ nhỏ, cũng là cách họ từng đánh giá con dâu suốt nhiều năm qua.
Nhưng xã hội đã thay đổi rất nhiều. Một người phụ nữ biết kiếm tiền, có học thức, cư xử tử tế chưa chắc đã nấu ăn ngon. Ngược lại, một cô gái chưa từng vào bếp nhiều hoàn toàn có thể học rất nhanh nếu được sống trong một gia đình biết yêu thương và bao dung. Con người không sinh ra đã biết làm dâu, cũng giống như không ai sinh ra đã biết làm mẹ chồng. Vì thế, việc dùng một bữa cơm hay một chồng bát đũa để đánh giá cả một cuộc hôn nhân tương lai đôi khi là quá vội vàng. Một người con dâu sẽ sống với gia đình hàng chục năm, nhưng lại bị chấm điểm chỉ sau vài giờ đồng hồ. Đó là phép thử quá ngắn cho một mối quan hệ quá dài.
Điều một gia đình cần tìm không phải là người biết rửa bát, mà là người biết yêu thương
Điều khiến tôi tiếc nhất trong câu chuyện này không phải là việc cô gái không phụ việc, mà là việc cả hai bên đều chưa cho nhau đủ thời gian để hiểu nhau. Nếu cô ấy thực sự lười biếng, ích kỷ hay thiếu tôn trọng người lớn, thời gian rồi sẽ trả lời. Nhưng nếu cô ấy chỉ đơn giản là bỡ ngỡ, khác biệt văn hóa vùng miền hoặc đang gặp vấn đề về sức khỏe, thì sự bao dung trong lần gặp đầu tiên có lẽ còn đáng quý hơn việc cô ấy có rửa hết chồng bát hôm ấy hay không.
Một cuộc hôn nhân tốt chưa bao giờ được quyết định bởi việc ai đứng bếp trong ngày đầu tiên. Nó được quyết định bởi cách hai gia đình đối xử với nhau khi xuất hiện những khác biệt đầu tiên. Bởi suy cho cùng, một người biết rửa bát chưa chắc biết yêu thương, nhưng một người biết yêu thương chắc chắn sẽ học được cách rửa bát. Còn sự phán xét, nếu đến quá sớm, đôi khi sẽ đóng lại một cánh cửa mà lẽ ra chỉ cần thêm một chút thấu hiểu là có thể mở ra.