Trung bình “góc khuất” trong một gia đình bình thường ở Việt Nam
Hóa ra tất cả bố mẹ chúng ta đều giống nhau hả?
Mỗi người trong chúng ta được lớn lên ở những tỉnh thành khác nhau, bố mẹ làm những nghề khác nhau, điều kiện sống cũng chẳng giống nhau. Thế nhưng chỉ cần ngồi kể chuyện gia đình, ai cũng có cảm giác như đang sống trong cùng một "kịch bản", chỉ khác tên nhân vật.
Chẳng hạn như không hẹn mà gặp, các ông bố đều có khả năng ngủ rất say nhưng tắt tivi là tỉnh ngay. Các bà mẹ thống nhất rằng mọi vấn đề sức khỏe đều bắt nguồn từ điện thoại/tivi hoặc thức khuya. Còn con cái thì dù bao nhiêu tuổi, câu đầu tiên khi ở nhà vẫn cứ là: “Mẹ ơi!”.
Bảo sao người ta lại nói gia đình Việt Nam được sản xuất theo lô!
Bố chỉ ngủ khi tivi còn bật
Một trong những bí ẩn lớn nhất ở mọi gia đình là khả năng vừa xem tivi vừa ngủ của bố.
Bố có thể ngồi trên ghế hoặc nằm võng ở phòng khách, mắt nhắm nghiền, tiếng ngáy đều đều, gọi 3 - 4 lần không trả lời. Cả nhà đều mặc định bố đã ngủ ngon lành nên tiện tay cầm điều khiển tắt tivi cho đỡ tốn điện.
Và rồi điều kỳ lạ xảy ra: "Ơ? Đang xem mà, ai lại tắt tivi thế?".
Không ai biết rốt cuộc bố ngủ hay chưa. Chỉ biết rằng chiếc điều khiển tivi luôn có khả năng đánh thức bố nhanh hơn bất kỳ chiếc đồng hồ báo thức nào.
Không chỉ chuyện xem tivi, nếu liệt kê ra một số thói quen của bất kỳ ông bố Việt Nam nào, rất có thể bạn sẽ thấy đó chính xác là bố mình.
Các ông bố gần như chẳng bao giờ chủ động mua quần áo cho mình. Điện thoại thì vợ con cứ ai đổi máy trước là bố dùng lại. Thế nhưng mỗi lần xin tiền đi mua đồ ăn vặt, bố luôn rút tờ tiền lớn hơn số mình xin rất nhiều, như thể tiền lẻ là thứ chưa từng tồn tại.
Đặc biệt, bố luôn có một niềm tin mãnh liệt rằng mình sửa được mọi thứ. Từ cái quạt không quay, ổ điện chập chờn, vòi nước bị rò cho đến cái cổng kêu cọt kẹt, bố đều sẽ nói một câu rất quen thuộc: "Để đó bố xem”.
Nếu nhà có thêm vài chậu cây cảnh, chiếc xe thì coi như bố đã tìm được đam mê của cuộc đời. Cây phải được tưới đúng giờ, cắt tỉa cẩn thận, còn được quan tâm hơn cả mấy đứa con trong nhà.
Mẹ là... công cụ tìm kiếm mạnh nhất thế giới
Có một điều mà rất nhiều người chỉ nhận ra khi lớn lên: Từ bé đến lớn, từ những việc lớn đến những chuyện nhỏ nhặt nhất, câu cửa miệng vẫn luôn là "Mẹ ơi!".
Không tìm thấy điều khiển tivi/điều hòa thì gọi mẹ. Không biết cái kéo ở đâu thì gọi mẹ. Muốn mở nắp lọ cũng gọi mẹ. Thậm chí có những việc hoàn toàn tự làm được nhưng vẫn theo phản xạ kéo dài một tiếng: "Mẹẹẹẹ..."
Buồn cười hơn cả là trong những cuộc điện thoại hay lúc đi học/đi làm về, dù người nghe điện thoại/nhìn thấy đầu tiên là bố nhưng câu đầu tiên thốt ra vẫn là: "Mẹ đâu bố?".
Có lẽ trong suy nghĩ của nhiều người, mẹ không chỉ là mẹ mà còn là tổng đài giải đáp mọi vấn đề của gia đình, cần được tìm kiếm đầu tiên.
Món ngon là món ăn cả tuần!
Quanh mâm cơm của mẹ Việt Nam luôn có những màn đối thoại khiến con cái, đặc biệt là con gái, chẳng biết nên cười hay nên khóc.
Đang ăn thì mẹ liên tục giục và liên tục gắp thức ăn cho: "Ăn thêm đi, mới ăn có tí. Cái mặt gầy quắt lại rồi đó”. Đến khi ăn xong hoặc một vài ngày sau lại nhìn một lượt rồi kết luận: “Dạo này béo lên đấy”.
Chưa kể chuyện hôm nào bố con lỡ miệng khen một món ăn ngon kiểu “Cá mẹ kho ngon nhất” thì hãy chuẩn bị tinh thần. Hôm sau vẫn cá kho. Hôm sau nữa tiếp tục là cá kho. Đến cuối tuần mở nắp nồi lên vẫn là cá kho.
Hóa ra với mẹ, yêu thương đôi khi được thể hiện bằng việc... nấu đúng món con thích cho đến khi con không dám khen nữa.
Mọi vấn đề đều do điện thoại và thức khuya
Trong mắt nhiều bậc phụ huynh Việt Nam, y học hiện đại có thể rất phức tạp, nhưng chẩn đoán vấn đề của con cái thì vô cùng đơn giản.
Đau đầu? "Suốt ngày cắm mặt vào điện thoại thì chả đau”. Mỏi mắt? "Nhìn màn hình nhiều quá”. Mất ngủ? "Đêm nào cũng ôm điện thoại thì chẳng mất ngủ”. Nếu hôm đó điện thoại không còn là nghi phạm số một thì chắc chắn thức khuya sẽ được gọi tên. Đau bụng là vì thức khuya, đau lưng cũng vì thức khuya, người mệt mỏi lại càng là do thức khuya.
Nhiều người vẫn đùa rằng trong mắt bố mẹ, chỉ cần cất điện thoại đi, ngủ trước 10 giờ tối và mặc thêm chiếc áo khoác là cơ thể sẽ tự động khỏe lại. Không bàn đến chuyện đúng - sai, đây vẫn là cách bắt bệnh quen thuộc đến mức chỉ cần nghe bố mẹ cất tiếng là ai cũng biết câu tiếp theo sẽ là gì.
Bộ sưu tập những câu cửa miệng của bố mẹ mà con cái thuộc làu làu
Về phần con cái, có những câu nói của bố mẹ được lặp lại từ ngày còn học tiểu học cho đến lúc đi làm, nghe nhiều đến mức chẳng cần hết câu cũng biết chính xác nội dung tiếp theo và lặp lại chính xác từng từ.
“Nhìn con nhà người ta đi”, “Đã nói rồi không nghe…”, “Bố mẹ nói thế là vì tốt cho con”, "Phòng ngủ hay là cái chuồng lợn đây? Có dậy mà dọn đi không?”, “Sau này có ma nó lấy”, “Mấy giờ rồi con chưa dậy?”, “Đi ra đường chơi với bạn bè đi, cứ ru rú ở nhà cả ngày không chán à?”,...
Ngày còn nhỏ, những câu ấy có thể khiến nhiều người thấy khó chịu. Nhưng khi lớn lên, ra ở riêng hoặc đi làm xa nhà, đôi lúc lại thấy nhớ chính cái giọng càm ràm ấy hơn mình tưởng.
Có lẽ đó cũng là điều thú vị nhất của gia đình. Mỗi nhà đều có những "góc khuất" rất riêng, những thói quen nghe vô lý đến buồn cười, nhưng khi ghép tất cả lại thì hóa ra nhà ai cũng giống nhà ai. Và chính những điều lặp đi lặp lại ấy mới tạo nên cảm giác thân thuộc mà sau này đi đâu cũng thấy nhớ.
(Tranh minh họa: @ahrakwon)